Saturday, 23 January 2016

Xin cho tôi


Siem Reap mùa này, sáng sương mù giăng phủ cả lối đi ngoài phố, và cả trong những khu rừng già, nhưng chỉ vài giờ sau, sương bắt đầu tan, và nắng lên.


Nắng Siem Reap như nắng miền Đông quê tôi, nhất là những ngày giáp Tết, trời vừa nóng vừa hanh, chờ hoài một con gió mát lành mà chẳng thấy.


Mùa này, ở Siem Reap, cái nắng đi cùng cái khô. Vì khô, nên không khí oi ả vô cùng. Tội nghiệp lắm cho những ai không quen với tiết trời vùng nhiệt đới này, nhất là những người đến từ vùng ôn đới xa xôi. Qua nhiều tháng ngày đi rong, tôi nghiệm ra rằng, xứ nhiệt đới buồn không chỉ trong mưa, mà ngay cả khi nắng về.


Nắng lên, cũng là lúc mà các khu đền đài, thánh tích nhộn nhịp bước chân người qua kẻ lại. Kẻ đi gần thì vào Angkor Wat, còn người đi xa phải chạy tận tới Banteay Srey, hay đến núi Kuleng.


Nói thật, nếu không có Angkor, chẳng ma nào mà muốn đến thăm xứ này. Xứ gì mà mưa thì mưa dầm thối đất, mưa quên cả đất trời, còn nắng thì nóng như than nướng ở Hoả Lò. Và bụi nữa chứ, bụi mịt mù tung lên mỗi khi có xe nào đó chạy qua, và ngay cả trong đêm, ta cũng ngửi được bụi bay lên tóc, lên áo, vào mũi của mình.


Siem Reap xưa là xứ rừng, xứ rú, dù rằng bóng dáng hổ dữ, cọp vằn nay đã lùi vào dĩ vãng. Quả đúng là rừng thiêng nước độc. Sách xưa ghi rằng từ thế kỷ 15, nơi đây chẳng một bóng người, chỉ có tường thành trầm mặc rêu phong, cùng với đất trời và thần thánh, qua nắng qua mưa.


Vậy mà, giờ đây Siem Reap phát triển lắm. Nơi nào cũng thấy hotel, nhà hàng, tiệm giặt ủi, hiệu thuốc tây, minimark; còn xe tuk tuk, xe bán hàng rong, kiếng mát thì hiện diện khác nơi. Chỉ riêng đội ngũ tour guide thôi thì con số đã vượt qua 4 ngàn người. Để thấy Siem Reap giờ đây là chốn dung thân của nhiều người.


Đây là chốn người ta kiếm tiền, nên cái tình nơi đây nó nhẹ bông, nên nỗi nhớ Angkor không hề sâu đậm trong ai đó thì cũng là lẽ thường tình.


 "Xin cho tôi một sáng trời vui"


Siem Reap, 21 January 2016


No comments:

Post a Comment