Saturday, 23 January 2016

Kẻ đơn côi

Em,

Dù mùa đông Hanoi có thú vị như thi ca, hay chán phèo như người Khmer nấu món Việt, thì người ơi, tôi xin người, hãy chấp nhận nó, hãy sống cùng với nó, đừng làm tổn thương cái quy luật của đất trời, mà lòng người chẳng thể vui lên thêm một chút. 

Cũng như người vậy, nếu chấp nhận cuộc chơi này thì người ơi, hãy mạnh dạn hơn, hãy nắng say với gió với mưa, đừng hờn dỗi vu vơ như trẻ chẳng được quà, đừng nửa mùa như uống trà sen ngắm trăng thu mà bánh  ngọt chẳng có người nào mang tới.

Giống như nỗi cô đơn mà người đang trải qua, dù trằn trọc, dù lê thê trong đêm dài bất tận, trong ngày dài miên man, thì người ơi, hãy chấp nhận thực tại đơn côi ấy, mà hãy sống nốt phần đời còn lại. Nếu có than vãn, người ơi, hãy mượn câu chữ mà giải bày. Nếu có quạnh côi, người hỡi, hãy lấy những giọt nước mắt lẻ loi mà sưởi ấm chút tình còn đọng lại trong trái tim chẳng có ngăn nào dành cho tình yêu đôi lứa, hôm nay.

"Đàn ông ở tuổi 50 sức khoẻ bắt đầu suy giảm, mà đàn ông không có một nửa của mình để đầu ắp tay gối bên cạnh, thì sức khoẻ lại càng suy giảm hơn. Y học và tình dục học đã chứng minh điều đó rõ ràng, như 2 cộng 2 là 4 vậy.- Anh giỏi quá mà, sao điều này anh chẳng biết?"

Em ơi, đừng có trách anh. Nếu có trách, em hãy trách chim đa đa vì em đang ở biển bắc mà nó bảo anh tìm ở biển nam, nên anh tìm em hoài mà chẳng thấy. Nên nỗi đơn cô theo anh dằn dặt suốt bao đêm dài.

Em ơi, đừng có giận anh. Nếu có giận, hãy giận bồ câu vì không chịu đưa thư. Thư anh viết cho em, dán tem đủ đầy, mà bồ câu chẳng chịu đưa tin, làm em mõi mòn chờ đợi, rồi dứt tình sang đò về xứ lạ. Nên tình yêu giờ đây với anh là một khái niệm mơ hồ, và có phần chênh vênh, không định vị.

Em ơi, anh không còn người của em 20 năm về trước. Anh đã thuộc về quá khứ. Anh giờ đây, như chiếc bóng trên tường, vui buồn với những vụn vặt của tháng ngày xưa cũ, vui thì ít mà buồn thì nhiều, em có biết chăng.

Em ơi, hãy tha thứ cho anh, tha thứ cho kẻ nhát gan, bạc nhược, không dám đi đến tận cùng tiếng gọi của trái tim mình, của cuộc đời mình. Hãy tha thứ lần này, lần đầu cũng như lần cuối, để lòng anh, và lòng hai ta được thanh thản hơn, nhẹ nhàng hơn đôi chút.

Khi cô đơn, anh không còn gọi tên em. Em đã thuộc về dĩ vãng, một dĩ vãng nhạt nhoà, giống như anh vậy. Nhưng dù sao, cảm ơn em đã đến bên anh, cho anh những ngày vui bất tận. Như con chim vui nhảy nhót suốt ngày, khu rừng ngày càng hẹp dần, vì chim bay xa hơn, cảnh đẹp hơn, để một ngày, chim đã bay xa, xa quá, để thấy chốn cũ sao trở nên nhỏ bé và lạc lõng quá chừng, để rồi ta chia xa, xa mãi mãi.

Gương đã vỡ, chẳng lành lại bao giờ, mà cuộc đời anh giờ chẳng còn hơi sức đâu mà đi tìm một gương khác. Thôi thì, người hỡi, hãy vui hãy buồn với những mảnh vỡ còn sót lại trên trần gian này, cho đến cuối con đường tàn phai, chẳng còn xa lắm.

Đêm nay, và nhiều đêm nữa, tôi biết "một mình tôi về, với tôi"./.

Hanoi, 19 January 2016














Sent from my iPhone

No comments:

Post a Comment