Tôi thích Siêm Riệp, đó là điều khó phủ nhận, nhất là những buổi sáng tinh mơ, thong dong đạp xe ngang qua những con đường làng dọc bờ sông, với những ánh vàng sóng sánh xuyên qua những tàn cây kẻ lá, lòng vui lên một niềm vui khó tả, chào đón một ngày hè oi ả đang về.
Nhưng tôi lại sợ nhất, cũng tại Siêm Riệp này, khi buộc phải nhìn từng giọt nắng cuối ngày, dần chìm vào đường chân trời xám xịt, cáo chung một ngày với những với những riêng tư đã hết, nhất là khi máy bay chuẩn bị rời đường băng, bay vút lên trời, để lại nơi ấy nhiều vấn vương, khó gọi thành lời.
Cuộc đời tôi có diễm phúc được đến nhiều nơi, ngắm bình minh cũng nhiều, và xem hoàng hôn cũng không ít. Nhưng trong cái không gian chập choạng giữa đất trời Siêm Riệp ấy, tôi cứ tưởng mình như đang bơi giữa đôi bờ sông rộng, rộng như Biển Hồ mỗi khi mùa nước lũ tràn về, chẳng biết đâu là bến là bờ, chơi vơi. Tôi nhớ về những người bạn thời thơ ấu, hồn nhiên. Tôi nhớ về những lần dại dột, ray rứt. Tôi đếm tuổi của mình, nhớ những nơi đi qua, những người đã gặp. Và như mọi lần, tôi lại nhớ về má tôi.
Má tôi, một bà mẹ quê chẳng lung linh như nhà văn nhà thơ nào đó đã viết. Má tôi hết sức bình dị giản đơn, một bà mẹ như bao bà mẹ trên dãy đất hình chữ S này, vẫn mong nghe những tiếng nói của con mình, qua đầu dây điện thoại bên kia, vẫn mong những lần đoàn viên ít ỏi trong năm, để hiểu và sẻ chia những nốt thăng nốt trầm trong khung nhạc cuộc đời của mỗi đứa con mà mình đã mang nặng đẻ đau.
Má tôi, một bà mẹ đã đi ngang qua hai cuộc chiến tranh, với làn tên mũi đạn, với nỗi nhọc nhằn của những miếng ăn, tấm áo, con chữ của đàn con, từ dạo theo chồng về làm dâu xứ lạ, cho đến ngày tóc của bà đã bạc kín cả mái đầu như hôm nay, đã hơn sáu mươi năm có lẽ. Hơn sáu mươi năm ấy, quê người giờ đã thành quê mình, và quê của con mình.
Má tôi, nay đã ngoài tám mươi lăm, vẫn còn minh mẫn. Tôi biết cuộc đời là hữu hạn, cuối cùng thì ai cũng phải về với đất trời. Tôi biết một ngày kia, má tôi sẽ đi gặp ba tôi và chị tôi, chắc lúc đó ba người họ sẽ vui lắm. Nói vui là nói theo kiểu của người phàm, chứ thế giới của người âm dưới kia có mấy ai trong chúng ta đã một lần tường tỏ.
Thật lòng, khi đứng giữa đất trời Siêm Riệp trong cái không gian giao thời ấy, tôi sợ, và tự nhiên nước mắt tôi rơi. Tôi khóc cho sự mong manh của một kiếp người. Tôi khóc cho sự bất lực của con người trước tạo hoá. Và tôi khóc cho mình, cho chính sự đơn côi và lạnh lẽo trên con đường mà mình đang chọn.
Quê, với tôi bây giờ không chỉ là cây cỏ bướm hoa. Đó còn là mộ phần của những người thân đã khuất. Và hơn hết, đó còn là bóng dáng của mẹ già, chiều chiều ngồi tựa cửa nhìn ra sân, lấy thú vui với cháu với chắt, cùng đám chó bầy gà làm niềm vui cuối đời cho mình.
Chợt nghĩ, cuộc đời sao quá mỏng manh, mỏng như tờ giấy quyến trên tay ba vấn điếu thuốc lá ngày nào giữa buổi trưa cày ruộng, manh như tấm áo sờn vai trên tay má, với mũi chỉ đường kim bên ngọn đèn dầu le lói, của lúc đêm về, của những ngày đã rất là xa.
Giống như cuộc đời, yêu thương giờ đây sao cũng mong manh quá, mong manh như chuối chín trên cây, như giọt nắng cuối ngày, như tiếng còi tàu hụ báo hiệu một sân ga sắp đến. Mong sao đó không phải là sân ga cuối cùng, mong sao đó không phải là đường tàu cô độc, và những hành khách được gọi tên chưa phải là những người thân yêu của chúng ta, trong đó những người như má của tôi.
Để yêu thương còn lan toả...
---
Written by Duc Pham
Siem Reap- Hanoi- Saigon
October 2015