Saturday, 23 January 2016

Chiều biên giới


Chiều cuối năm, may mà trời trong mây trắng, may mà mưa đã ngừng rơi, gió đã ngừng thổi, giông bão đã rời xa, chứ không thì buồn chết đi cho được, nhất là với những kẻ tha hương cầu thực, nơi xứ lạ quê người.

Chiều cuối năm, tàu neo giữa dòng biên giới, mọi vật lặng thinh, có cảm giác nghe rõ tiếng nước róc rách vỗ dưới thân tàu, lòng tự nhủ với lòng hãy ráng đợi thêm chút nữa, tàu sẽ rẽ sóng đưa ta về lại Nhà. Nhà ta là gương mặt thân yêu, là giọng nói thân quen, là món ăn thân thuộc, là những gì thuộc về ta, cũng như ta thuộc về.

Cả năm đi đâu cũng được, làm gì cũng được, nhưng những ngày cuối năm, sao lại muốn quanh quẩn trong nhà, hay la cà ngoài ngõ, đi mua thứ này, đi sắm thứ kia, chứ chẳng muốn đi đâu xa. Chuyện uống với bạn một ly cà phê, hay ăn một bữa trưa ngoài phố giờ đây cũng khó mà làm được. Thôi thì, đành lỗi hẹn ai đó mùa này, cố chờ mùa sau bạn nhé.

Mùa mới đang về. Hãy dang tay chào đón, với niềm kiêu hãnh của trái tim mãi mãi tuổi 20 luôn tươi xanh, bạn nhé.

Tân Châu
29-12-2015



1 comment:

  1. Cả năm đi đâu cũng được , làm gì cũng được, nhưng những ngày cuối năm , sao lại muốn quanh quẩn trong nhà,hay là cà ngoài ngõ .
    ............................
    thép hòa phát | thép hộp mạ kẽm

    ReplyDelete