Thursday, 7 May 2015

Mây núi Nepal

Bài 3: 

MÂY NÚI NEPAL

Nếu Lâm Tỳ Ni là điểm đến dành cho người châu Á, nhất là dân các nước theo Phật Giáo, trong hành trình Ấn Độ- Nepal, thì sân bay tại Kathmandu luôn nhộn nhịp với những tay leo núi từ khắp nơi đổ về, nhất là thời điểm cuối tháng 3 đầu tháng 4, và dĩ nhiên khu phố Thamel tại thủ đô Nepal luôn là nơi hội ngộ anh tài, náo nức chuẩn bị hành trang cần thiết lên đường chinh phục những đỉnh cao chót vót tại quốc gia này

Nếu bạn thích trekking, bạn có thể liên hệ với bất kỳ công ty du lich chuyên về trekking ở Kathmandu và Pokhara. Tuỳ theo điều kiện sức khoẻ, thời gian của bạn, họ sẽ lên lịch trình và cung đường riêng cho bạn, và dĩ nhiên giá cả cũng khác nhau. Nhưng có một mẫu số chung là hãy bắt đầu hành trình của bạn từ Kathmandu, và kết thúc nó tại Pokhara.

Nếu bạn thích ngắm núi mà ngại việc trekking thì cũng chẳng hề hấn gì, các công ty du lịch sẵn sàng phục vụ bạn, miễn là bạn có tiền trong túi. Đó là những chuyến bay qua núi, được tổ chức hàng ngày, cũng ở hai điểm du lịch chủ lực này tại Nepal.

Nói về những chuyến bay qua núi, ở Kathmandu có Mountain Flight, còn ở Pokhara có Ultra Flight, nếu thời tiết đẹp bạn có thể ngắm dãy Hy Mã Lạp Sơn trong địa phận Nepal, với khoảng 20 ngọn núi cao, bằng loại máy bay nhỏ, chở khoảng 20 người, trong khoảng 45 phút, giá vé dao động từ 120-135 đô tuỳ hãng. Sau chuyến bay, niềm vui của bạn sẽ nhân lên rất nhiều, khi trên tay bạn cầm tấm giấy chứng nhận mang dòng chữ: "Tôi không leo lên Everest, nhưng tôi lại mở lòng ra với Núi". Đúng là nghệ thuật quảng cáo, và đó cũng là lý do người ta chẳng ngại thức sớm để bay, và dĩ nhiên bạn phải đặt chỗ trước một ngày, và chuyến bay có thể huỷ bất kỳ lúc nào khi thời tiết xấu.

Các bạn đều biết, rặng Hy Mã Lạp Sơn dài 2.400 cây số, trải dài từ Tây Tạng qua Nepal qua India qua Pakistan và Bhutan, mà tâm điểm của nó chính là ngọn Everest hùng vĩ. Nếu Hy Mã Lạp Sơn được mệnh danh là "Vương quốc của Băng Tuyết" thì ngọn Everest được xem như là "nóc nhà của thế giới" hay là "cực thứ ba của địa cầu". Điều này ai cũng biết cả.

Everest là tên của người Anh gọi ngọn núi cao nhất thế giới này (8.848m) trong rặng Hy Mã Lạp Sơn, theo tên của một nhân vật làm ở Sở Trắc Địa Ấn Độ, ông George Everest (1790-1866), người đã phát hiện ra đây là ngọn núi cao nhất thế giới bằng những số liệu đo đạc đã thu thập được. Chứ thật ra từ trước đó, người Tây Tạng và người Nepal đều có tên gọi cho riêng cho ngọn núi này. Nếu người Nepal dùng từ Sagarmatha (mẹ vũ trụ) thì người Tây Tạng lại gọi đó là Chomolungma (tên một Nữ thần Sắc đẹp), và dĩ nhiên công cuộc chinh phục đỉnh cao luôn là thách thức và niềm vinh quanh cho mỗi cá nhân và dân tộc.

Lịch sử chinh phục Everest là lịch sử oai hùng và thắm đượm bi thương. Có người thành công, có kẻ bỏ xác dọc đường. Có người được vinh danh, có kẻ bị quên lãng. Âu cũng là mệnh Trời hay phận số của mỗi con người khác nhau, nhưng nếu được chết cho lý tưởng, cho đam mê, cho hoài bão, cho một lần sống như một kiếp người thì cái chết ấy cũng đáng, cũng ý nghĩa làm sao. 

Lịch sử chinh phục Everest có trang đầu tiên khắc tên vàng hai nhân vật, một mang quốc tịch Tân Tây Lan- Edmund Percival Hillary, một sinh ra ở Nepal nhưng sống ở Ấn Độ- Tenzing Norgay, thuộc đội hình leo núi của nước Anh, được dẫn dắt bởi nhà leo núi tài ba John Hunt. Đó là thời khắc lịch sử của buỏi sáng ngày 29 tháng 5 năm 1953, mà sử sách sau này gọi là The First Ascent, Everest 1953, sau hành trình gần 80 ngày đêm cực kỳ gian nan thử thách.

Theo tôi, khoảng 90 phần trăm du khách đến Nepal là để leo núi, và tham gia các hoạt động thể thao ngoài trời như lướt bè, kayak, đạp xe, nhảy dù, cắm trại, xem chim, cõi voi trong những khu rừng quốc gia ở Nepal. Dĩ nhiên là là người người trẻ, những người yêu thể thao, những người yêu thiên nhiên hoang dã. Nếu bạn muốn tìm sự tiện nghi hay hưởng lạc thì chắc chắn là Nepal không phải là điểm đến tương lai của bạn.

Còn tôi, tôi thích ngắm núi và đi trên những con đường ngoằn ngoèo bên núi. Đó là lý do vì sao tôi chọn Nepal trong kỳ nghỉ hè năm nay. Ngay cả việc chọn lối đi lên Pokhara từ Lâm Tỳ Ni, tôi cũng chọn cung đường đèo mà ít cánh tài xế nào muốn chạy, cơ bản vì đường xa hơn và đèo dốc hơn. Tính tôi hơi liều, và cũng thích phiêu lưu. Nhưng sau khi vượt qua cung đường dài gần 250 cây số này rồi, tôi mới thấy là mình lựa chọn đúng đắn. Đây là cung đường mà hàng thế kỷ trước, người Tây Tạng và người Ấn Độ đã sử dụng để giao thương buôn bán, trao đổi hàng hoá và giao thoa văn hoá. Đó là cung đường chạy từ Bhairawa đến Pokhara, được rải đá dăm từ những năm 1960, có độ cao tăng dần, với chục con đèo lớn nhỏ, có tên và không tên, chạy dọc theo những vực sâu thăm thẳm, những góc cua gợn người, núi non nghìn trùng trước mặt hai bên. Thỉnh thoảng xe ngang qua một xóm làng nhỏ, cư dân thưa thớt, có phần xác xơ, lòng bỗng chùng lại, suy nghĩ về cuộc đời sao mà khác nhau quá. Cũng có lúc lòng vui lại, khi qua những cung đường thấy hoa lá xôn xao, tiếng chim vui hót, với mấy chú sóc băng ngang, với suối nước róc rách. Nhưng cái tuyệt cái hay trên đèo trên núi là những phút giây khi lòng mình lắng lại, có cảm giác là không gian ngừng lại, và thời gian đọng lại, để cho ta đối diện với chính mình, để tự tìm câu trả lời cho câu hỏi thế gian là gì và đời mình sẽ đi về đâu.

Đi về đâu trong cuộc đời này thì tôi chưa rõ, nhưng tôi biết là tối nay tôi sẽ nghỉ lại nơi đâu. Đó là Tansen, một điểm dừng chân trong chặng đường này. Tansen là một thị trấn nhỏ, nhưng duyên dáng. Cái duyên dáng này được kế thừa từ nền văn hoá của bộ tộc Newari có hàng ngàn năm trước, với những con đường quanh co doc núi đồi được lát bằng đá cuội, với những ngôi nhà truyền thống màu hồng nhạt, có khung cửa bằng gỗ chạm khắc công phu, với nghề dệt thổ cẩm gia truyền qua bao thế hệ, tất cả làm nên một Tansen vang bóng dến tận ngày nay. Chàng tiếp tân kể rằng, mùa đông thì lạnh lắm vì Tansen nằm trên núi cao, nhưng Tansen rất đẹp và rất nên thơ khi những làn sương sớm mùa đông phủ đầy thung lũng Madi. Sương Madi trắng xoá, chẳng chịu bay đi, cứ dủng dẳng dùng dằng, chẳng biết nơi đâu là mây nơi đau là núi, làm cho những ai từng ngang qua đây, khi đi xa sẽ nhớ hoài nhớ mãi. Hỏi nhớ gì, câu trả lời nhớ mây nhớ núi nhớ sương, nghe cũng bùi tai lắm chứ.

Ở những vùng núi cao như Tansen chẳng hạn, ta bắt gặp những con người Nepal chính thống. Trông họ hiền lành, chất phát và yêu đời. Nơi đây, trên những rẻo cao này, người theo Phật Giáo chan hoà sống chung với người theo Ấn Giáo. Chan hoà như những ngón tay trong một bàn tay, chan hoà như những bát nước đầy khi đối nhân xử thế, chan hoà như những anh em thuận thảo và hiếu nghĩa với mẹ cha, với xóm giềng. Lúc hoạn nạn thì có nhau, chia ngọt sẻ bùi, không biệt anh là người Tây Tạng hay người Butan hay là người Mongolian hay là người Ấn Độ. Như cách mà Ấn Độ cưu mang Đức Dalai Lama sau năm 1959 khi họ từ bỏ Lhasa đi lánh nạn, và đó cũng là cách mà Nepal đã cưu mang những người tỵ nạn láng giềng đến từ Tây Tạng và Butan, trong mấy mươi năm qua, dù quốc gia cũng rất nghèo.

Ở những vùng núi đồi như Pokhara chẳng hạn, mở mắt ra thì thấy núi. Những buổi sáng trong lành hay trong những chiều quanh mây đãng, núi in hình bóng của mình xuống mặt nước hồ trong xanh thăm thẳm, làm tôi liên tưởng đến một bến nước Tầm Dương nào đó hiện diện tại xứ núi Nepal này, dù liên tưởng này chẳng mang tính logic nào. 

Với diện tích núi đồi chiếm gần 75 phần trăm diện tích, trong đó có 8 ngọn núi cao nhất thế giới, quanh năm tuyết trắng, núi là một phần đời không thể thiếu trong con người Nepal. Bên núi họ được sinh ra. Bên núi họ được lớn lên. Bên núi họ được vỗ về sau những tháng ngày rong chơi trong thiên ha, để rồi bên núi họ nhắm mắt xuôi tay, đi vào giấc ngủ nghìn thu, mặc cho mây trời kia có nghiêng ngã, chập chờn.

No comments:

Post a Comment